南浦

宋代 史达祖
玉树晓飞香,待倩它、和愁点破妆镜。轻嫩一天春,平白地、都护雨昏烟暝。幽花露湿,定应独把阑干凭。谢屐未蜡,安排共文鹓,重游芳径。 年来梦里扬州,怕事随歌残,情趁云冷。娇眄隔东风,无人会、莺燕暗中心性。深盟纵约,尽同晴雨全无定。海棠梦在,相思过西园,秋千红影。
shù xiǎo fēi xiāng   dài qiàn chóu diǎn zhuāng jìng qīng nèn tiān chūn   píng bái hūn yān míng yōu huā shī 湿   dìng yīng lán gān píng xiè wèi   ān pái gòng wén yuān   zhòng yóu fāng jìng
nián lái mèng yáng zhōu   shì suí cán   qíng chèn yún lěng jiāo miǎn dōng fēng   rén huì yīng yàn àn zhōng xīn xìng shēn méng zòng yuē   jǐn tóng qíng quán dìng hǎi táng mèng zài   xiāng guò 西 yuán   qiū qiān hóng yǐng