南浦

宋代 程垓
金鸭懒熏香,向晚来春酲,一枕无绪。浓绿涨瑶窗,东风外、吹尽乱红飞絮。无言伫立,断肠惟有流莺语。碧云欲暮,空惆怅,韶华一时虚度。 追思旧日心情,记题叶西楼,吹花南浦。老去觉欢疏,伤春恨,都付断云残雨。黄昏院落,问谁犹在凭阑处。可堪杜宇,空只解声声,催他春去。
jīn lǎn xūn xiāng   xiàng wǎn lái chūn chéng   zhěn nóng 绿 zhǎng yáo chuāng   dōng fēng wài chuī jǐn luàn hóng fēi yán zhù   duàn cháng wéi yǒu liú yīng yún   kōng chóu chàng   sháo huá shí
zhuī jiù xīn qíng   西 lóu   chuī huā nán lǎo jué huān shū   shāng chūn hèn   dōu duàn yún cán huáng hūn yuàn luò   wèn shuí yóu zài píng lán chù kān   kōng zhǐ jiě shēng shēng   cuī chūn