南屏

清代 顾仙根
摩天石为屏,结构因嵚崎。绿树各争长,山高树亦随。 入门不数武,积阴凉阶墀。缘径登愈高,俯楼眺且危。 苍苔隐古迹,涑水留遗姿。空际鸾凤翔,手摩心仪之。 丹崖不可见,琴台犹有基。湖光忽掩映,天风吹纷披。 寻幽贵奥窍,固不厌险巇。牵衣陟绝顶,最下那敢窥。 少立喘稍息,挥汗神未夷。涧底见茅屋,四面流清漪。 林深日易昏,安得久留兹。一步一回顾,暮霭滋漫瀰。 终日一园闭,万壑千岩奇。
tiān shí wèi píng   jié gòu yīn qīn 绿 shù zhēng zhǎng   shān gāo shù suí
mén shù   yīn liáng jiē chí yuán jìng dēng gāo   lóu tiào qiě wēi
cāng tái yǐn   shuǐ liú 姿 kōng luán fèng xiáng   shǒu xīn zhī
dān jiàn   qín tái yóu yǒu guāng yǎn yìng   tiān fēng chuī fēn
xún yōu guì ào qiào   yàn xiǎn qiān zhì jué dǐng   zuì xià gǎn kuī
shǎo chuǎn shào   huī hàn shén wèi jiàn jiàn máo   miàn liú qīng
lín shēn hūn   ān jiǔ liú huí   ǎi màn
zhōng yuán   wàn qiān yán