【南吕】一枝花_禄山谋反苍

元代 石子章
禄山谋反 苍烟拥剑门,老树屯云栈。西风吹渭水,落叶满长安。近帝都景物凋残,伤感起人愁叹。只合在边寒间,只见那白茫茫莎草连天,甚的是娇滴滴莺花过眼。 【梁州】不幸遣东归蓟北,更胜如西出阳关,看几时捱彻相思限?怕的是孤灯荧暗,残月弓弯,戍楼人静,梅帐更阑。思量玉砌雕阑,消磨尽绿鬓朱颜。再几时染浓香翡翠衾温,迷醉魂芙蓉帐暖,解余酲荔枝浆寒?这近间,敢病番,旧时的衣褃频频儹。瘦证候何经惯?那的是从来最稀罕,单出落着废寝忘餐。 【三煞】动无喘息行无汗,坐也昏沉睡不安,两行泪道渍成斑。每日家做伴的胡友胡儿,胡舞胡歌,胡吹胡弹,知他是甚风范?偏恁一曲霓裳宠玉环,羯鼓声干。 【二煞】拚了教匆匆行色催征雁,止不过拍拍离愁满战鞍,驱兵早晚到骊山。若夺了娘娘,教唐天子登时两分散,休想再能够看一看。四件事分明紧调犯,势到也怎摭拦? 【尾声】把六宫心事分明的慢,将半纸音书党闭的悭,教千里途程阻隔的难。我因此上一点春心酝酿的反。
shān móu fǎn
cāng yān yōng jiàn mén   lǎo shù tún yún zhàn 西 fēng chuī wèi shuǐ   luò mǎn cháng ān jìn jǐng diāo cán   shāng gǎn rén chóu tàn zhī zài biān hán jiān   zhī jiàn bái máng máng suō cǎo lián tiān   shèn de shì jiāo yīng huā guò yǎn
liáng zhōu xìng qiǎn dōng guī běi   gèng shèng 西 chū yáng guān   kàn shí ái chè xiāng xiàn   de shì dēng yíng àn   cán yuè gōng wān   shù lóu rén jìng   méi zhàng gēng lán liáng diāo lán   xiāo jǐn 绿 bìn zhū yán zài shí rǎn nóng xiāng fěi cuì qīn wēn   zuì hún róng zhàng nuǎn   jiě chéng zhī jiāng hán   zhè jìn jiān   gǎn bìng fān   jiù shí de kèn pín pín zǎn shòu zhèng hòu jīng guàn   de shì cóng lái zuì han   dān chū zhe fèi qǐn wàng cān
sān shā dòng chuǎn xíng hàn   zuò hūn chén shuì ān   liǎng xíng lèi dào chéng bān měi jiā zuò bàn de yǒu ér     chuī dàn   zhī shì shèn fēng fàn   piān nèn cháng chǒng huán   jié shēng gàn
èr shā pàn le jiào cōng cōng xíng cuī zhēng yàn   zhǐ guò pāi pāi chóu mǎn zhàn ān   bīng zǎo wǎn dào shān ruò duó le niáng niang   jiào táng tiān dēng shí liǎng fēn sǎn   xiū xiǎng zài néng gòu kàn kàn jiàn shì fēn míng jǐn diào fàn   shì dào zěn zhí lán  
wěi shēng liù gōng xīn shì fēn míng de màn   jiāng bàn zhǐ yīn shū dǎng de qiān   jiào qiān chéng de nán yīn shàng diǎn chūn xīn yùn niàng de fǎn