【南吕】西番经

元代 张养浩
天上皇华使,来回三四番,便是巢由请下山。取索檀,略别华鹊山。无多惭,此心非为官。屈指归来后,山中八九年,七见征书下日边。私自怜,又为尘事缠。鹤休怨,行当还绰然。累次征书至,教人去往难,岂是无心作大官?君试看,萧萧双鬓斑。休嗟叹,只不如山水间。说着功名事,满怀都是愁,何似青山归去休。休,从今身自由。谁能够,一蓑烟雨秋!
tiān shàng huáng huá shǐ 使   lái huí sān fān   biàn 便 shì cháo yóu qǐng xià shān suǒ tán   lüè bié huá què shān duō cán   xīn fēi wéi guān zhǐ guī lái hòu   shān zhōng jiǔ nián   jiàn zhēng shū xià biān lián   yòu wèi chén shì chán xiū yuàn   háng dāng hái chuò rán lěi zhēng shū zhì   jiào rén wǎng nán   shì xīn zuò guān   jūn shì kàn   xiāo xiāo shuāng bìn bān xiū jiē tàn   zhǐ shān shuǐ jiān shuō zhe gōng míng shì   mǎn huái 怀 dōu shì chóu   qīng shān guī xiū xiū   cóng jīn shēn yóu shuí néng gòu   suō yān qiū