【南吕】四块玉_天台路采药

元代 马致远
天台路 采药童,乘鸾客,怨感刘郎下天台。春风再到人何在?桃花又不见开。命薄的穷秀才,谁教你回去来! 紫芝路 雁北飞,人北望,抛闪煞明妃也汉君王。小单于把盏呀剌剌唱。青草畔有收酪牛,黑河边有扇尾羊,他只是思故乡。 浔阳江 送客时,秋江冷,商女琵琶断肠声。可知道司马和愁听。月又明,酒又酲,客乍醒。 马嵬坡 睡海棠,春将晚,恨不得明皇掌中看。《霓裳》便是中原患。不因这玉环,引起那禄山,怎知蜀道难! 凤凰坡 百尺台,堆黄壤,弄玉吹箫送萧郎。送萧郎共上青霄上。到如今国已亡,想当初事可伤,再几时有凤凰? 蓝桥驿 玉杵闲,玄霜尽,何敢蓝桥望行云?裴航自有神仙分。原是个窃玉人,做了个赏月人,成就了折桂人。 洞庭湖 画不成,西施女,他本倾城却倾吴。高哉范蠡乘舟去。那里是泛五湖?若纶竿不钓鱼,便索他学楚大夫。 临邛市 美貌才,名家子,自驾着个私奔坐车儿。汉相如便做文章士。爱他那一操儿琴,共他那两句儿诗,也有改嫁时。 巫山庙 暮雨迎,朝云送,暮雨朝云去无踪。襄王谩说阳台梦。云来也是空,雨来也是空,怎捱十二峰。 海神庙 彩扇歌,青楼饮,自是知音惜知音。桂英你怨王魁甚?但见一个傅粉郎,早救了买笑金,知他是谁负心?
tiān tāi
cǎi yào tóng   chéng luán   yuàn gǎn liú láng xià tiān tāi chūn fēng zài dào rén zài   táo huā yòu jiàn kāi mìng de qióng xiù cai   shuí jiào huí qu lái  
zhī
yàn běi fēi   rén běi wàng   pāo shǎn shā míng fēi hàn jūn wáng xiǎo chán zhǎn ya chàng qīng cǎo pàn yǒu shōu lào niú   hēi biān yǒu shàn wěi yáng   zhǐ shì xiāng
xún yáng jiāng
sòng shí   qiū jiāng lěng   shāng pa duàn cháng shēng zhī dào chóu tīng yuè yòu míng   jiǔ yòu chéng   zhà xǐng
wéi
shuì hǎi táng   chūn jiāng wǎn   hèn míng huáng zhǎng zhōng kàn 。《 cháng biàn shì 便 zhōng yuán huàn yīn zhè huán   yǐn shān   zěn zhī shǔ dào nán  
fèng huáng
bǎi chǐ tái   duī huáng rǎng   nòng chuī xiāo sòng xiāo láng sòng xiāo láng gòng shàng qīng xiāo shàng dào jīn guó wáng   xiǎng dāng chū shì shāng   zài shí yǒu fèng huáng  
lán qiáo 驿
chǔ xián   xuán shuāng jǐn   gǎn lán qiáo wàng xíng yún   péi háng yǒu shén xiān fēn yuán shì qiè rén   zuò le shǎng yuè rén   chéng jiù le zhé guì rén
dòng tíng
huà chéng   西 shī   běn qīng chéng què qīng gāo zāi fàn chéng zhōu shì fàn   ruò lún gān 竿 diào   biàn 便 suǒ xué chǔ dài
lín qióng shì
měi mào cái   míng jiā   jià zhe bēn zuò chē ér hàn xiàng biàn 便 zuò wén zhāng shì ài cāo ér qín   gòng liǎng ér shī   yǒu gǎi jià shí
shān miào
yíng   zhāo yún sòng   zhāo yún zōng xiāng wáng màn shuō yáng tái mèng yún lái shì kōng   lái shì kōng   zěn ái shí èr fēng
hǎi shén miào
cǎi shàn   qīng lóu yǐn   shì zhī yīn zhī yīn guì yīng yuàn wáng kuí shén   dàn jiàn fěn láng   zǎo jiù le mǎi xiào jīn   zhī shì shuí xīn