【南吕】金字经

元代 卢挚
嵩南秋晚 谢公东山卧,有时携妓游,老我嵩南画满楼。楼外头,乱峰云锦秋。谁为寿,绿鬟双玉舟。 宿邯郸驿 梦中邯郸道,又来走这遭,须不是山人索价高。时自嘲,虚名无处逃。谁惊觉,晓霜侵鬓毛。
sōng nán qiū wǎn
xiè gōng dōng shān   yǒu shí xié yóu   lǎo sōng nán huà mǎn lóu lóu wài tou   luàn fēng yún jǐn qiū shuí wéi shòu 寿   绿 huán shuāng zhōu
宿 hán dān 驿
mèng zhōng hán dān dào   yòu lái zǒu zhè zāo   shì shān rén suǒ jià gāo shí cháo   míng chǔ táo shuí jīng jué   xiǎo shuāng qīn bìn máo