南柯子 送别
怆别沧江永,伤心落日曛。宝筝弦断雁离群,最苦愁浓酒淡不成醺。
黄叶凄凉月,丹枫索漠云。此来此地却思君,但觉骊歌犹在耳中闻。
chuàng
怆
bié
别
cāng
沧
jiāng
江
yǒng
永
,
shāng
伤
xīn
心
luò
落
rì
日
xūn
曛
。
。
bǎo
宝
zhēng
筝
xián
弦
duàn
断
yàn
雁
lí
离
qún
群
,
zuì
最
kǔ
苦
chóu
愁
nóng
浓
jiǔ
酒
dàn
淡
bù
不
chéng
成
xūn
醺
。
。
huáng
黄
yè
叶
qī
凄
liáng
凉
yuè
月
,
dān
丹
fēng
枫
suǒ
索
mò
漠
yún
云
。
。
cǐ
此
lái
来
cǐ
此
dì
地
què
却
sī
思
jūn
君
,
dàn
但
jué
觉
lí
骊
gē
歌
yóu
犹
zài
在
ěr
耳
zhōng
中
wén
闻
。
。