南柯子 清明
野烧红将敛,重山翠欲流。谁家死别与生留。哭到夕阳零落恨难休。
古墓多于草,新坟密似沤。城中歌舞正绸缪。却又等闲白了少年头。
yě
野
shāo
烧
hóng
红
jiāng
将
liǎn
敛
,
chóng
重
shān
山
cuì
翠
yù
欲
liú
流
。
。
shuí
谁
jiā
家
sǐ
死
bié
别
yǔ
与
shēng
生
liú
留
。
。
kū
哭
dào
到
xī
夕
yáng
阳
líng
零
luò
落
hèn
恨
nán
难
xiū
休
。
。
gǔ
古
mù
墓
duō
多
yú
于
cǎo
草
,
xīn
新
fén
坟
mì
密
shì
似
ōu
沤
。
。
chéng
城
zhōng
中
gē
歌
wǔ
舞
zhèng
正
chóu
绸
móu
缪
。
。
què
却
yòu
又
děng
等
xián
闲
bái
白
le
了
shào
少
nián
年
tóu
头
。
。