南柯子/南歌子

宋代 田为
梦怕愁时断,春从醉里回。凄凉怀抱向谁开。些子清明时候、被莺催。柳外都成絮,栏边半是苔。多情帘燕独徘徊。依旧满身花雨、又归来。
mèng chóu shí duàn   chūn cóng zuì huí liáng huái 怀 bào xiàng shuí kāi xiē qīng míng shí hou bèi yīng cuī liǔ wài dōu chéng   lán biān bàn shì tái duō qíng lián yàn pái huái jiù mǎn shēn huā yòu guī lái