南柯子 冬晓
霜痕随碧甃,素绠断银瓶。香销翠被五更清,惯是独眠人起,见壶冰。
乱云拈指冻,暖笔画眉轻。菱花寒浸远山青,记得当年携手,近窗棂。
shuāng
霜
hén
痕
suí
随
bì
碧
zhòu
甃
,
sù
素
gěng
绠
duàn
断
yín
银
píng
瓶
。
。
xiāng
香
xiāo
销
cuì
翠
bèi
被
wǔ
五
gēng
更
qīng
清
,
guàn
惯
shì
是
dú
独
mián
眠
rén
人
qǐ
起
,
jiàn
见
hú
壶
bīng
冰
。
。
luàn
乱
yún
云
niān
拈
zhǐ
指
dòng
冻
,
nuǎn
暖
bǐ
笔
huà
画
méi
眉
qīng
轻
。
。
líng
菱
huā
花
hán
寒
jìn
浸
yuǎn
远
shān
山
qīng
青
,
jì
记
dé
得
dàng
当
nián
年
xié
携
shǒu
手
,
jìn
近
chuāng
窗
líng
棂
。
。