南柯子

宋代 袁去华
秋晚霜初肃,江寒雾未收。西风吹老白苹洲。长笛一声、谁在水边楼。 带绿枨新破,真醇酒旋_。簪花莫怪老人羞。直是黄花、羞上老人头。
qiū wǎn shuāng chū   jiāng hán wèi shōu 西 fēng chuī lǎo bái píng zhōu cháng shēng shuí zài shuǐ biān lóu
dài 绿 chéng xīn   zhēn chún jiǔ xuán   _ _。 zān huā guài lǎo rén xiū zhí shì huáng huā xiū shàng lǎo rén tóu