南柯子

宋代 周邦彦
宝合分时果,金盘弄赐冰。晓来阶下按新声。恰有一方明月、可中庭。 露下天如水,风来夜气清。娇羞不肯傍人行。扬下扇儿拍手、引流萤。
bǎo fēn shí guǒ   jīn pán nòng bīng xiǎo lái jiē xià àn xīn shēng qià yǒu fāng míng yuè zhōng tíng
xià tiān shuǐ   fēng lái qīng jiāo xiū kěn bàng rén xíng yáng xià shàn ér pāi shǒu yǐn liú yíng