南柯子
庭际花枝袅,帘前汉渚横。断肠何必问吹笙。但见海棠叶上、露星星。
墙月深深照,炉香细细零。谁家闺妇又砧声。搅得梦魂无赖、不堪情。
tíng
庭
jì
际
huā
花
zhī
枝
niǎo
袅
,
lián
帘
qián
前
hàn
汉
zhǔ
渚
héng
横
duàn
。
cháng
断
hé
肠
bì
何
wèn
必
chuī
问
shēng
吹
dàn
笙
jiàn
。
hǎi
但
táng
见
yè
海
shàng
棠
lù
叶
xīng
上
xing
、
露
星
星
。
qiáng
墙
yuè
月
shēn
深
shēn
深
zhào
照
,
lú
炉
xiāng
香
xì
细
xì
细
líng
零
shuí
。
jiā
谁
guī
家
fù
闺
yòu
妇
zhēn
又
shēng
砧
jiǎo
声
dé
。
mèng
搅
hún
得
wú
梦
lài
魂
bù
无
kān
赖
qíng
、
不
堪
情
。