南泾渔父

唐代 陆龟蒙
予方任疏慵,地僻即所好。江流背村落,偶往心已嫪。 田家相去远,岑寂且纵傲。出户手先筇,见人头未帽。 南泾有渔父,往往携稚造。问其所以渔,对我真蹈道。 我初簎鱼鳖,童丱至于耄。窟穴与生成,自然通壸奥。 孜孜戒吾属,天物不可暴。大小参去留,候其孳养报。 终朝获鱼利,鱼亦未常耗。同覆天地中,违仁辜覆焘。 余观为政者,此意谅难到。民皆死搜求,莫肯兴愍悼。 今年川泽旱,前岁山源潦。牒诉已盈庭,闻之类禽噪。 譬如死鸡鹜,岂不容乳抱。孟子讥宋人,非其揠苗躁。 吾嘉渔父旨,雅叶贤哲操。倘遇采诗官,斯文诚敢告。
fāng rèn shū yōng   suǒ hǎo jiāng liú bèi cūn luò   ǒu wǎng xīn lào
tián jiā xiāng yuǎn   cén qiě zòng ào chū shǒu xiān qióng   jiàn rén tóu wèi mào
nán jīng yǒu   wǎng wǎng xié zhì zào wèn suǒ   duì zhēn dǎo dào
chū biē   tóng guàn zhì mào xué shēng chéng   rán tōng kǔn ào
jiè shǔ   tiān bào xiǎo cān liú   hòu yǎng bào
zhōng zhāo huò   wèi cháng hào tóng tiān zhōng   wéi rén tāo
guān wéi zhèng zhě   liàng nán dào mín jiē sōu qiú   kěn xīng mǐn dào
jīn nián chuān hàn   qián suì shān yuán lǎo dié yíng tíng   wén zhī lèi qín zào
  róng bào mèng sòng rén   fēi miáo zào
jiā zhǐ   xián zhé cāo tǎng cǎi shī guān   wén chéng gǎn gào