南津关

明代 宋琬
奋棹入西陵,实惟三峡首。耳目霍然新,乾坤划初剖。 巴江万里来,莽莽开户牖。大禹驱龙蛇,群峰俨趋走。 锦屏百叠张,翠壁千寻陡。崖谷异昏明,亭午气如酉。 幂历青萝幽,茏葱白云厚。绘事让鸿濛,天然色丹黝。 怪石何时崩,雷文辨蝌蚪。长年告中饭,步屟坐林薮。 苔荒杖屦危,径仄趾相蹂。抨弓落雉媒,垂纶出鱼舅。 挥杯劝吾侪,此乐良非偶。
fèn zhào 西 líng   shí wéi sān xiá shǒu ěr huò rán xīn   qián kūn huà chū pōu
jiāng wàn lái   mǎng mǎng kāi yǒu lóng shé   qún fēng yǎn zǒu
jǐn píng bǎi dié zhāng   cuì qiān xún dǒu hūn míng   tíng yǒu
qīng luó yōu   lóng cōng bái yún hòu huì shì ràng hóng 鸿 méng   tiān rán dān yǒu
guài shí shí bēng   léi wén biàn dǒu cháng nián gào zhōng fàn   xiè zuò lín sǒu
tái huāng zhàng wēi   jìng zhǐ xiāng róu pēng gōng luò zhì méi   chuí lún chū jiù
huī bēi quàn chái   liáng fēi ǒu