南家桃

唐代 元稹
南家桃树深红色,日照露光看不得。树小花狂风易吹, 一夜风吹满墙北。离人自有经时别,眼前落花心叹息。 更待明年花满枝,一年迢递空相忆。
nán jiā táo shù shēn hóng   zhào guāng kàn shù xiǎo huā kuáng fēng chuī  
fēng chuī mǎn qiáng běi rén yǒu jīng shí bié   yǎn qián luò huā xīn tàn
gèng dài míng nián huā mǎn zhī   nián tiáo kōng xiāng