南极

唐代 杜甫
南极青山众,西江白谷分。古城疏落木,荒戍密寒云。 岁月蛇常见,风飙虎或闻。近身皆鸟道,殊俗自人群。 睥睨登哀柝,矛弧照夕曛。乱离多醉尉,愁杀李将军。
nán qīng shān zhòng   西 jiāng bái fēn chéng shū luò   huāng shù hán yún
suì yuè shé cháng jiàn   fēng biāo huò wén jìn shēn jiē niǎo dào   shū rén qún
dēng āi tuò   máo zhào xūn luàn duō zuì wèi   chóu shā jiāng jūn