南海东庙浴日亭

宋代 杨万里
南海端为四海魁,扶胥绝境信奇哉。 日从若木梢头转,湖到占城国里回。 最爱五更红浪沸,忽吹万里紫霞开。 天公管领诗人眼,银汉星槎借一来。
nán hǎi duān wèi hǎi kuí   jué jìng xìn zāi  
cóng ruò shāo tóu zhuǎn   dào zhàn chéng guó huí  
zuì ài gēng hóng làng fèi   chuī wàn xiá kāi  
tiān gōng guǎn lǐng shī rén yǎn   yín hàn xīng chá jiè lái