南归途中述怀 其一
绽尽儒冠未肯离,从今应草责头词。摧颓渐少风云气,落拓空惭市井儿。
贫自生来何足怪,病从心起即难医。得休便觉真休矣,岂待功成名遂时。
zhàn
绽
jǐn
尽
rú
儒
guān
冠
wèi
未
kěn
肯
lí
离
,
cóng
从
jīn
今
yīng
应
cǎo
草
zé
责
tóu
头
cí
词
cuī
。
tuí
摧
jiàn
颓
shǎo
渐
fēng
少
yún
风
qì
云
luò
气
,
tuò
落
kōng
拓
cán
空
shì
惭
jǐng
市
ér
井
儿
。
pín
贫
zì
自
shēng
生
lái
来
hé
何
zú
足
guài
怪
,
bìng
病
cóng
从
xīn
心
qǐ
起
jí
即
nán
难
yī
医
dé
。
xiū
得
biàn
休
jué
便
zhēn
觉
xiū
真
yǐ
休
qǐ
矣
,
dài
岂
gōng
待
chéng
功
míng
成
suì
名
shí
遂
时
。