南归对客

宋代 汪元量
北行十三载,痴懒身羁孤。 勒马向天山,咄咄空踟蹰。 穷阴六月内,白雪飞穹庐。 冷气刺骨髓,寒风割肌肤。 饥餐枣与栗,渴饮酪与酥。 弃置勿复言,言之则成迂。 前年走河北,荆榛郁丘墟。 夜宿古战场,鬼物声呜呜。 去年及淮南,黄尘翳行裾。 长流漂白骨,满目皆畏途。 今年归湖山,乔木依故居。 堂前双老亲,粲粲色敷腴。 壁间岂无琴,床头亦有书。 友朋日过從,可嬉仍可娱。 开轩耿晴色,梅花绕庭除。 呼儿斫海鲸,新篘酒盈壶。 偶尔得生还,相对真梦如。 万事一画饼,百年捋髭须。 向来误儒冠,今也无壮图。 且愿休王师,努力加饭蔬。
běi xíng shí sān zài   chī lǎn shēn  
xiàng tiān shān   duō duō kōng chí chú  
qióng yīn liù yuè nèi   bái xuě fēi qióng  
lěng suǐ   hán fēng  
cān zǎo   yǐn lào  
zhì yán   yán zhī chéng  
qián nián zǒu běi   jīng zhēn qiū  
宿 zhàn chǎng   guǐ shēng  
nián huái nán   huáng chén xíng  
cháng liú piǎo bái   mǎn jiē wèi  
jīn nián guī shān   qiáo  
táng qián shuāng lǎo qīn   càn càn  
jiān qín   chuáng tóu yǒu shū  
yǒu péng guò cóng   réng  
kāi xuān gěng qíng   méi huā rào tíng chú  
ér zhuó hǎi jīng   xīn chōu jiǔ yíng  
ǒu ěr shēng huán   xiāng duì zhēn mèng  
wàn shì huà bǐng   bǎi nián  
xiàng lái guān   jīn zhuàng  
qiě yuàn xiū wáng shī   jiā fàn shū