南歌子(夜坐)

宋代 赵长卿
霜结凝寒夜,星辉识晓晴。兰膏重剔且教明。为照梢头香缕、一丝轻。 从久看看困,新词缀未成。梅花熏得酒初醒。更向耳边低道、月三更。
shuāng jié níng hán   xīng huī shí xiǎo qíng lán gāo zhòng qiě jiào míng wèi zhào shāo tóu xiāng qīng
cóng jiǔ kàn kàn kùn   xīn zhuì wèi chéng méi huā xūn jiǔ chū xǐng gèng xiàng ěr biān dào yuè sān gēng