南歌子·夕露沾芳草

宋代 佚名
夕露沾芳草,斜阳带远村。几声残角起谯门。撩乱栖鸦飞舞、闹黄昏。天共高城远,香馀绣被温。客程常是可销魂。乍向心头横著、个人人。
zhān fāng cǎo   xié yáng dài yuǎn cūn shēng cán jiǎo qiáo mén liáo luàn fēi nào huáng hūn tiān gòng gāo chéng yuǎn   xiāng xiù bèi wēn chéng cháng shì xiāo hún zhà xiàng xīn tóu héng zhù rén rén