南歌子 慰闺人病起

唐代 薛琼
雀舌难消渴,虾须不闭寒。落花风起更尖酸。薄薄罗杉休傍、小阑干。 煮药忘寒食,薰香犯禁烟。乍晴门巷卖饧天。检点精神同步、看秋千。
què shé nán xiāo   xiā hán luò huā fēng gēng jiān suān báo báo luó shān xiū bàng xiǎo lán gān        
zhǔ yào wàng hán shí   xūn xiāng fàn jìn yān zhà qíng mén xiàng mài xíng tiān jiǎn diǎn jīng shén tóng kàn qiū qiān