南歌子·日出西山雨
日出西山雨,无晴又有晴。乱山深处过清明。不见彩绳花板、细腰轻。尽日行桑野,无人与目成。且将新句琢琼英。我是世间闲客、此闲行。
rì
日
chū
出
xī
西
shān
山
yǔ
雨
,
wú
无
qíng
晴
yòu
又
yǒu
有
qíng
晴
。
。
luàn
乱
shān
山
shēn
深
chù
处
guò
过
qīng
清
míng
明
。
。
bú
不
jiàn
见
cǎi
彩
shéng
绳
huā
花
bǎn
板
、
、
xì
细
yāo
腰
qīng
轻
。
。
jìn
尽
rì
日
xíng
行
sāng
桑
yě
野
,
wú
无
rén
人
yǔ
与
mù
目
chéng
成
。
。
qiě
且
jiāng
将
xīn
新
jù
句
zhuó
琢
qióng
琼
yīng
英
。
。
wǒ
我
shì
是
shì
世
jiān
间
xián
闲
kè
客
、
、
cǐ
此
xián
闲
xíng
行
。
。