南歌子·日薄花房绽

宋代 苏轼
日薄花房绽,风和麦浪轻。夜来微雨洗郊坰。正是一年春好、近清明。 已改煎茶火,犹调入粥饧。使君高会有余清。此乐无声无味、最难名。
huā fáng zhàn   fēng mài làng qīng lái wēi jiāo jiōng zhèng shì nián chūn hǎo jìn qīng míng
gǎi jiān chá huǒ   yóu diào zhōu xíng shǐ 使 jūn gāo huì yǒu qīng shēng wèi zuì nán míng