南歌子 其三 最忆
最忆愁时面,难为别后心。梦牵红袖玉楼阴,却是醒来、原自挽罗衿。
香冷鸳鸯带,寒轻翡翠衾。一生难负是知音,何况蛾眉、相望到而今。
zuì
最
yì
忆
chóu
愁
shí
时
miàn
面
,
nán
难
wéi
为
bié
别
hòu
后
xīn
心
mèng
。
qiān
梦
hóng
牵
xiù
红
yù
袖
lóu
玉
yīn
楼
què
阴
,
shì
却
xǐng
是
lái
醒
yuán
来
zì
、
wǎn
原
luó
自
jīn
挽
罗
衿
。
xiāng
香
lěng
冷
yuān
鸳
yāng
鸯
dài
带
,
hán
寒
qīng
轻
fěi
翡
cuì
翠
qīn
衾
yī
。
shēng
一
nán
生
fù
难
shì
负
zhī
是
yīn
知
hé
音
,
kuàng
何
é
况
méi
蛾
xiāng
眉
wàng
、
dào
相
ér
望
jīn
到
而
今
。