南歌子(怀人)

宋代 郭应祥
心下悬悬地,侬家好好儿。相怜相惜许多时。岂料一朝轻拆、便轻离。 要见无由见,教归不肯归。数珠懒把镜慵窥。二物渠所留者。只有新添鬓雪、减腰围。
xīn xià xuán xuán   nóng jiā hǎo hǎo ér xiāng lián xiāng duō shí liào zhāo qīng chāi biàn 便 qīng
yào jiàn yóu jiàn   jiào guī kěn guī shù zhū lǎn jìng yōng kuī èr suǒ liú zhě zhǐ yǒu xīn tiān bìn xuě jiǎn yāo wéi