南歌子 和惜轩韵
镇日熏香坐,凝妆悄倚栏。东风也自不曾闲。吹得花开花绽、又吹残。
叶底莺声滑,梁间燕语蛮。十分心事说应难。只是背人尝把、泪珠弹。
zhèn
镇
rì
日
xūn
熏
xiāng
香
zuò
坐
,
níng
凝
zhuāng
妆
qiāo
悄
yǐ
倚
lán
栏
。
。
dōng
东
fēng
风
yě
也
zì
自
bù
不
céng
曾
xián
闲
。
。
chuī
吹
dé
得
huā
花
kāi
开
huā
花
zhàn
绽
、
、
yòu
又
chuī
吹
cán
残
。
。
yè
叶
dǐ
底
yīng
莺
shēng
声
huá
滑
,
liáng
梁
jiān
间
yàn
燕
yǔ
语
mán
蛮
。
。
shí
十
fēn
分
xīn
心
shì
事
shuō
说
yìng
应
nán
难
。
。
zhǐ
只
shì
是
bèi
背
rén
人
cháng
尝
bǎ
把
、
、
lèi
泪
zhū
珠
dàn
弹
。
。