南歌子·碧落飞明镜

宋代 向子諲
碧落飞明镜,晴烟幂远山。扁舟夜下广陵滩。照我白萍红蓼、一杯残。 初望同盘饮,如何两处看。遥知香雾湿云鬟。凭暖琼楼十二、玉栏干。
luò fēi míng jìng   qíng yān yuǎn shān piān zhōu xià guǎng 广 líng tān zhào bái píng hóng liǎo bēi cán
chū wàng tóng pán yǐn   liǎng chù kàn yáo zhī xiāng shī 湿 yún huán píng nuǎn qióng lóu shí èr lán gān