南歌子

宋代 向滈
路尽湘江水,人行瘅雾间。昏昏西日度严关。天外一簪初见、岭南山。北雁连书断,新霜点鬓斑。此时休问几时还。准拟桂林佳处、过春残。
jǐn xiāng jiāng shuǐ   rén xíng dān jiān hūn hūn 西 yán guān tiān wài zān chū jiàn lǐng nán shān běi yàn lián shū duàn   xīn shuāng diǎn bìn bān shí xiū wèn shí hái zhǔn guì lín jiā chǔ guò chūn cán