南歌子
细细金丝柳,重重青黛山。玉人楼上倚愁看。移得浅颦深恨、上眉间。
泪湿红绡薄,香凝碧绮寒。多情别去未春残。归趁海棠开后、燕双还。
xì
细
xì
细
jīn
金
sī
丝
liǔ
柳
,
chóng
重
chóng
重
qīng
青
dài
黛
shān
山
。
。
yù
玉
rén
人
lóu
楼
shàng
上
yǐ
倚
chóu
愁
kàn
看
。
。
yí
移
dé
得
qiǎn
浅
pín
颦
shēn
深
hèn
恨
、
、
shàng
上
méi
眉
jiān
间
。
。
lèi
泪
shī
湿
hóng
红
xiāo
绡
báo
薄
,
xiāng
香
níng
凝
bì
碧
qǐ
绮
hán
寒
。
。
duō
多
qíng
情
bié
别
qù
去
wèi
未
chūn
春
cán
残
。
。
guī
归
chèn
趁
hǎi
海
táng
棠
kāi
开
hòu
后
、
、
yàn
燕
shuāng
双
hái
还
。
。