南歌子

宋代 程垓
雨燕翻新幕,风鹃绕旧枝。画堂春尽日迟迟。又是一番平绿、涨西池。 病起尊难尽,腰宽带易垂。不堪村落子规啼。问道行人一去、几时归。
yàn fān xīn   fēng juān rào jiù zhī huà táng chūn jìn chí chí yòu shì fān píng 绿 zhǎng 西 chí
bìng zūn nán jǐn   yāo kuān dài chuí kān cūn luò guī wèn dào héng rén shí guī