南歌子

宋代 倪稱
嫩竹呈新绿,幽花露浅红。一檐苍翠落杯中。更有飞泉鸣珮、响丁东。 乐事知难并,良辰得暂逢。晚风林下一尊同。便觉飘然身在、广寒宫。
nèn zhú chéng xīn 绿   yōu huā qiǎn hóng yán cāng cuì luò bēi zhōng gèng yǒu fēi quán míng pèi xiǎng dīng dōng
shì zhī nán bìng   liáng chén zàn féng wǎn fēng lín xià zūn tóng biàn 便 jué piāo rán shēn zài guǎng 广 hán gōng