南歌子

宋代 蔡伸
恨入眉峰翠,寒生酒晕红。临期凝泪洒西风。须信世间无物、似情浓。 玉蹬敲霜月,金钲伴晓钟。凄凉古驿乱山重。今夜拥衾无寐、与君同。
hèn méi fēng cuì   hán shēng jiǔ yùn hóng lín níng lèi 西 fēng xìn shì jiān shì qíng nóng
dēng qiāo shuāng yuè   jīn zhēng bàn xiǎo zhōng liáng 驿 luàn shān zhòng jīn yōng qīn mèi jūn tóng