南歌子

宋代 向子諲
梁苑千花乱,隋堤一水长。眼前风物总悲凉。何况眉头心上、不相忘。 因梦聊携手,凭书续断肠。已惊蝴蝶过东墙。更被风吹鸿雁、不成行。
liáng yuàn qiān huā luàn   suí shuǐ zhǎng yǎn qián fēng zǒng bēi liáng kuàng méi tóu xīn shàng xiāng wàng
yīn mèng liáo xié shǒu   píng shū duàn cháng jīng dié guò dōng qiáng gèng bèi fēng chuī hóng 鸿 yàn chéng háng