南歌子

唐代 薛琼
嫩雨消残暑,哀蝉噪夕阳。一夕寒吹扑空廊。剪剪轻罗侥幸、试新凉。 竹坞玲珑碧,荷亭缥缈香。水晶为枕玉为床。放下帘钩随意、梦潇湘。
nèn xiāo cán shǔ   āi chán zào yáng hán chuī kōng láng jiǎn jiǎn qīng luó jiǎo xìng shì xīn liáng        
zhú líng lóng   tíng piāo miǎo xiāng shuǐ jīng wèi zhěn wèi chuáng fàng xià lián gōu suí mèng xiāo xiāng