南歌子
不暖临分带,羞调已碎琴。当时情竭为知音。憔悴青山何况旧罗襟。
黄月如冰冷,银杯借泪深。少年影事总销沉。只有微波来去到而今。
bù
不
nuǎn
暖
lín
临
fēn
分
dài
带
,
xiū
羞
diào
调
yǐ
已
suì
碎
qín
琴
dāng
。
shí
当
qíng
时
jié
情
wèi
竭
zhī
为
yīn
知
qiáo
音
cuì
。
qīng
憔
shān
悴
hé
青
kuàng
山
jiù
何
luó
况
jīn
旧
罗
襟
。
huáng
黄
yuè
月
rú
如
bīng
冰
lěng
冷
,
yín
银
bēi
杯
jiè
借
lèi
泪
shēn
深
shào
。
nián
少
yǐng
年
shì
影
zǒng
事
xiāo
总
chén
销
zhǐ
沉
yǒu
。
wēi
只
bō
有
lái
微
qù
波
dào
来
ér
去
jīn
到
而
今
。