南丰曾垂绶天性好学余至临川欲见以还匡山作此寄之

宋代 释德洪
我生少小秀不丛,题诗落笔先飞鸿。一从废弃脱毛发,乃与石田樗木同。 平生百虑湛古井,无复掀涌波春风。尚馀觑书旧垢习,终日伏桉如哑聋。 默观前古忠义辈,光明硕大皆人雄。闻之恨未目亲历,周行四海如萍蓬。 猛闻君侯富道义,浩然养就如婴童。笔端五色藻造化,经纶事业罗心胸。 扬清激浊出天性,英声不减狄梁公。一节直走汝水上,回首弊帚香炉峰。 徘徊一月不及见,痴坐掩扃知命穷。霜清昨夜兴飘忽,匡山落我清梦中。 吾身去住本无系,便欲登舟而向东。再惟君侯未我识,恨遗他日山水重。 作诗愿见亦不恶,谷风从虎云从龙。
shēng shào xiǎo xiù cóng   shī luò xiān fēi hóng 鸿 cóng fèi tuō máo nǎi   shí tián chū tóng    
píng shēng bǎi zhàn jǐng   xiān yǒng chūn fēng shàng shū jiù gòu zhōng   ān lóng    
guān qián zhōng bèi   guāng míng shuò jiē rén xióng wén zhī hèn wèi qīn zhōu   xíng hǎi píng péng    
měng wén jūn hòu dào   hào rán yǎng jiù yīng tóng duān zǎo zào huà jīng   lún shì luó xīn xiōng    
yáng qīng zhuó chū tiān xìng   yīng shēng jiǎn liáng gōng jié zhí zǒu shuǐ shàng huí   shǒu zhǒu xiāng fēng    
pái huái yuè jiàn   chī zuò yǎn jiōng zhī mìng qióng shuāng qīng zuó xīng piāo kuāng   shān luò qīng mèng zhōng    
shēn zhù běn   biàn 便 dēng zhōu ér xiàng dōng zài wéi jūn hòu wèi shí hèn   shān shuǐ zhòng    
zuò shī yuàn jiàn è   fēng cóng yún cóng lóng