暮坐

元代 刘诜
悄悄若有怀,悠悠竟无适。春深墙英落,失我庭下石。 飒然一雨止,坐见万瓦湿。风急寺钟静,惆怅成暝色。
qiāo qiāo ruò yǒu huái 怀   yōu yōu jìng shì chūn shēn qiáng yīng luò shī   tíng xià shí    
rán zhǐ   zuò jiàn wàn shī 湿 fēng zhōng jìng chóu   chàng chéng míng