木山

宋代 陆游
枯楠千岁遭风雷,披枝折干吁可哀。 轮囷无用天所赦,秋水初落浮江来。 嵌空宛转若耳鼻,峭瘦拔起何崔嵬。 珠宫贝阙留不得,忽出洲渚知谁推。 书窗正对云洞启,丛菊初傍幽篁栽。 是间著汝颇宜称,摩挲朝暮真千回。 天公解事雨十日,洗尽泥滓滋莓苔。 一丘一壑吾所许,不须更慕明堂材。
nán qiān suì zāo fēng léi   zhī shé qián āi
lún qūn yòng tiān suǒ shè   qiū shuǐ chū luò jiāng lái
qiàn kōng wǎn zhuǎn ruò ěr   qiào shòu cuī wéi
zhū gōng bèi què liú   chū zhōu zhǔ zhī shuí tuī
shū chuāng zhèng duì yún dòng   cóng chū bàng yōu huáng zāi
shì jiān zhù chēng   zhāo zhēn qiān huí
tiān gōng jiě shì shí   jǐn méi tái
qiū suǒ   gèng míng táng cái