暮秋遣兴二首 其一

宋代 陆游
改尽朱颜白尽头,杜门亦复弊貂裘。断鸿影外玉关月,病骥嘶中青海秋。 孤坐向空书咄咄,闲吟随处送悠悠。如虹壮气终难豁,安得云涛万里舟。
gǎi jǐn zhū yán bái jìn tóu   mén diāo qiú duàn hóng 鸿 yǐng wài guān yuè   bìng zhōng qīng hǎi qiū
zuò xiàng kōng shū duō duō   xián yín suí chù sòng yōu yōu hóng zhuàng zhōng nán huō   ān yún tāo wàn zhōu