木皮口纪事为故沔戎帅何进赋也

宋代 程公许
驱车木皮口,地接嘉陵市。 山种郁盘纡,草木惨憔悴。 昔在岁辛卯,大将何憨子。 行营与贼遇,力战遂死此。 道逢田舍翁,款曲问所以。 卫目亲见闻,朴忠今无比。 沉鸷老不衰,甘苦同战士。 以此得士心,急难不相弃。 阃制力主和,岂虞敌情诡。 幣篚方交驰,羽书俄狎至。 初冬二十五,坌人我内地。 或渡河而也,或截路以伺。 俄然干腹来,陡若自天坠。 诸军抽摘余,精锐能有几。 千兵仅乌合,转斗殊未已。 可忍负将军,同生亦同死。 落日尘土昏,鼓寒声不起。 至今堆阜间,白骨犹纷委。 语罢声悽哽,相顾同洒泪。 念昔佐戎轩,世屯未云弭。 主公极仁明,惨恻念此事。 露章求恤典,爵子严庙祀。 意将劝忠臣,为国当尽瘁。 儒守陈西和,武将田与李。 后先被褒录,名姓编国史。 敌知吾有人,心宁不畏忌。 自古重徂征,司命在主帅。 季吒或非人,险阻那可恃。 鸣呼数君子,一死甘若斋。 推原其本心,死奚益於世。 事大缪不然,舍生而取义。 乃知丈人吉,易自有深旨。 往辙忍复云,方来那得讳。 长谣激凄风,鸣咽嘉陵水。
chē kǒu   jiē jiā líng shì  
shān zhǒng pán   cǎo cǎn qiáo cuì  
zài suì xīn mǎo   jiàng hān zi  
xíng yíng zéi   zhàn suì  
dào féng tián shè wēng   kuǎn wèn suǒ  
wèi qīn jiàn wén   zhōng jīn  
chén zhì lǎo shuāi   gān tóng zhàn shì  
de shì xīn   nàn xiāng  
kǔn zhì zhǔ   qíng guǐ  
fěi fāng jiāo chí   shū é xiá zhì  
chū dōng èr shí   bèn rén nèi  
huò ér   huò jié  
é rán gàn lái   dǒu ruò tiān zhuì  
zhū jūn chōu zhāi   jīng ruì néng yǒu  
qiān bīng jǐn   zhuǎn dòu shū wèi  
rěn jiāng jūn   tóng shēng tóng  
luò chén hūn   hán shēng  
zhì jīn duī jiān   bái yóu fēn wěi  
shēng gěng   xiāng tóng lèi  
niàn zuǒ róng xuān   shì tún wèi yún  
zhǔ gōng rén míng   cǎn niàn shì  
zhāng qiú diǎn   jué zi yán miào  
jiāng quàn zhōng chén   wèi guó dāng jìn cuì  
shǒu chén 西   jiàng tián  
hòu xiān bèi bāo   míng xìng biān guó shǐ  
zhī yǒu rén   xīn níng wèi  
zhòng zhēng   mìng zài zhǔ shuài  
zhā huò fēi rén   xiǎn shì  
míng shù jūn zi   gān ruò zhāi  
tuī yuán běn xīn   shì  
shì miù rán   shě shēng ér  
nǎi zhī zhàng rén   yǒu shēn zhǐ  
wǎng zhé rěn yún   fāng lái de huì  
zhǎng yáo fēng   míng yàn jiā líng shuǐ