木莲树生巴峡山谷间巴民亦呼为黄心树

唐代 白居易
大者高五丈涉冬不凋身如青杨有白文叶如桂厚大 无脊花如莲香色艳腻皆同独房蕊有异四月初 始开自开迨谢仅二十日忠州西北十里有鸣玉 溪生者浓茂尤异元和十四年夏命道士毋丘元 志写惜其遐僻因题三绝句云 如折芙蓉栽旱地,似抛芍药挂高枝。 云埋水隔无人识,唯有南宾太守知。 红似燕支腻如粉,伤心好物不须臾。 山中风起无时节,明日重来得在无? 已愁花落荒岩底,复恨根生乱石间。 几度欲移移不得,天教抛掷在深山。
zhě gāo zhàng shè dōng diāo shēn qīng yáng yǒu bái wén guì hòu
huā lián xiāng yàn jiē tóng fáng ruǐ yǒu yuè chū
shǐ kāi kāi dài xiè jǐn èr shí zhōng zhōu 西 běi shí yǒu míng
shēng zhě nóng mào yóu yuán shí nián xià mìng dào shì qiū yuán
zhì xiě xiá yīn sān jué yún
zhé róng zāi hàn   shì pāo sháo yào guà gāo zhī
yún mái shuǐ rén shí   wéi yǒu nán bīn tài shǒu zhī
hóng shì yàn zhī fěn   shāng xīn hǎo
shān zhòng fēng shí jié   míng zhòng lái de zài  
chóu huā luò huāng yán   hèn gēn shēng luàn shí jiān
  tiān jiào pāo zhì zài shēn shān