木兰花/玉楼春

宋代 程垓
别时已有重来愿。谁料情多天不管。分明咫尺是青楼,抵死浓云遮得遍。寄声只倚西飞雁。雁落书回空是怨。领愁归去有谁知,水又茫茫山又断。
bié shí yǒu chóng lái yuàn shéi liào qíng duō tiān guǎn fēn míng zhǐ chǐ shì qīng lóu   nóng yún zhē biàn shēng zhǐ 西 fēi yàn yàn luò shū huí kōng shì yuàn lǐng chóu guī yǒu shéi zhī   shuǐ yòu máng máng shān yòu duàn