木兰花慢·玉梅吹霁雪

宋代 赵以夫
玉梅吹霁雪,觉和气、满南州。更连夕晴光,一番小雨,朝霭全收。人情不知底事,但黄童白叟总追游。驾海千寻彩岫,涨空万点星球。 风流,秀色明眸。金莲步、度轻柔。任往来燕席,香风引舞,清管随讴。何曾见痴太守,已登车、去也又迟留。人似多情皓月,十分照我当楼。
méi chuī xuě   jué mǎn nán zhōu gèng lián qíng guāng   fān xiǎo   cháo ǎi quán shōu rén qíng zhī shì   dàn huáng tóng bái sǒu zǒng zhuī yóu jià hǎi qiān xún cǎi xiù   zhǎng kōng wàn diǎn xīng qiú
fēng liú   xiù míng móu jīn lián qīng róu rèn wǎng lái yàn   xiāng fēng yǐn   qīng guǎn suí ōu zēng jiàn chī tài shǒu   dēng chē yòu chí liú rén shì duō qíng hào yuè   shí fēn zhào dāng lóu