木兰花慢 题蛾眉亭

元代 宋褧
唤山灵一问,螺子黛、是谁供。画婉娈双蛾,蝉联八字,雨泪烟浓。 澄江婵娟玉镜,尽朝朝暮暮照娇容。只为古今陈迹,几回愁损渠侬。 千年颦蹙谩情钟。惨绿带云封。忆赏月天仙,然犀老将,此恨难穷。 持杯与山为寿,便展开修翠恣疏慵。要似绛仙妩媚,更须岚霭空濛。
huàn shān líng wèn   luó dài shì shuí gōng huà wǎn luán shuāng é chán lián   lèi   yān nóng      
chéng jiāng chán juān jìng   jǐn zhāo zhāo zhào jiāo róng zhǐ wèi jīn chén   huí chóu sǔn nóng    
qiān nián pín mán qíng zhōng cǎn dài 绿 yún fēng shǎng yuè tiān xiān rán   lǎo jiàng hèn   nán qióng      
chí bēi shān wéi shòu 寿   biàn 便 zhǎn kāi xiū cuì shū yōng yào shì jiàng xiān mèi gèng   lán ǎi kōng méng