木兰花慢·叹年光婉晚

宋代 冯取洽
叹年光婉晚,蒲柳质、易惊秋。况念远怀人,停云幂幂,时雨飕飕。西风堕来雁信,似知予、竟日倚溪楼。报道归调汤剂,不知谁护衣篝。 悠然富贵不须求。安乐万缘休。但饱饭煎茶,婆娑永日,也胜闲愁。寒花自便寂寞,怕纷纷、蝶引与蜂勾。莫问障从何起,只凭心有天游。
tàn nián guāng wǎn wǎn   liǔ zhì jīng qiū kuàng niàn yuǎn huái 怀 rén   tíng yún   shí sōu sōu 西 fēng duò lái yàn xìn   shì zhī jìng lóu bào dào guī diào tāng   zhī shuí gōu
yōu rán guì qiú ān wàn yuán xiū dàn bǎo fàn jiān chá   suō yǒng   shèng xián chóu hán huā biàn 便   fēn fēn dié yǐn fēng gōu wèn zhàng cóng   zhǐ píng xīn yǒu tiān yóu