木兰花慢·水亭凝望久

宋代 刘克庄
水亭凝望久,期不至、拟还差。隔翠幌银屏,新眉初画,半面犹遮。须臾淡烟薄霭,被西风扫不留些。失了白衣苍狗,夺回雪兔金蟆。乘云径到玉皇家。人世鼓三挝。试自判此生,更看几度,小住为佳。何须如钩似玦,便相将、只有半菱花。莫遣素娥知道,和他发也苍华。
shuǐ tíng níng wàng jiǔ   zhì hái chà cuì huǎng yín píng   xīn méi chū huà   bàn miàn yóu zhē dàn yān báo ǎi   bèi 西 fēng sǎo liú xiē shī le bái cāng gǒu   duó huí xuě jīn chéng yún jìng dào huáng jiā rén shì sān shì pàn shēng   gèng kàn   xiǎo zhù wèi jiā gōu shì jué   biàn 便 xiāng jiāng zhǐ yǒu bàn líng huā qiǎn é zhī dào   cāng huá