木兰花慢·清明初过後

宋代 张鎡
清明初过後,正空翠、霭晴鲜。念水际楼台,城隅花柳,春意无边。清时自多暇日,看连镳、飞盖拥群贤。朱邸横经满坐,紫微渊思如泉。高情那更属云天。语笑杂歌弦。向啼鴂声中,落红影里,忍负芳年。浮生转头是梦,恐他时、高会却难全。快意淋浪醉墨,要令海内喧传。
qīng míng chū guò hòu   zhèng kōng cuì ǎi qíng xiān niàn shuǐ lóu tái   chéng huā liǔ   chūn biān qīng shí duō xiá   kàn lián biāo fēi gài yōng qún xián zhū héng jīng mǎn zuò   wēi yuān quán gāo qíng gèng shǔ yún tiān xiào xián xiàng jué shēng zhōng   luò hóng yǐng   rěn fāng nián shēng zhuǎn tóu shì mèng   kǒng shí gāo huì què nán quán kuài lín làng zuì   yào lìng hǎi nèi xuān chuán